tháng 7 mưa huế
thơ từ hoài tấn
tháng 7, mưa huế
thơ từ hoài tấn
từ hoài tấn (bên trái)
(ảnh : THT chụp tại Café 27 NTD/ Sài gòn)
mùa hè sao không có những ngọn nắng thiêu đốt
cơn gió Lào từ phía tây
ngày lâm râm mưa
không lên nổi màu nắng
như tháng Giêng xưa
nhắc nhở lại một mùa Xuân thảm khốc
ngày ấy còn hiện ra
mối oán thù bất tuyệt
nhắc lại để làm gì
có được ghi lại như một trang sử
hay nhạt nhòa lãng quên
có phải như thế
hay không phải như thế
gọi là lịch sử
hay có phải như thế là
một cuộc bể dâu
thôi bỏ đi
hãy đón niềm vui chào Huế mới về
nhiều năm bỏ xứ
quãng quá khứ ngoài bờ bụi
mưa nhỏ nhưng sẽ tan đi
hãy phai tàn
ngày tháng ấy
tháng 7 mưa Huế như
tháng Giêng mùa Xuân
chút se lạnh sớm thu
để lòng ai đau nhẹ
một đoạn tình đầu
con trai Huế nào ra đi không mang theo
bóng hình một người con gái
và không quên
những mùa mưa Huế buồn tênh.
TỪ HOÀI TẤN
HUẾ 3O THÁNG 7, 2015
nguồn:
Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015
Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015
nhạc sĩ dzũng chinh phổ thơ ca khúc ' những đồi hoa sim ' tử thương trên đồi hoa sim / bài viết: phạm tín an ninh (đàn chim việt)
nhạc sĩ DZŨNG CHINH phổ thơ ca khúc
NHỮNG ĐỒI HOA SIM
tử thương trên ĐỒI HOA SIM
----------------------------------------------------------------------
bài viết: phạm tín an ninh
nhạc sĩ Dzũng Chinh [ i.e. Nguyễn bá Chính 19 xx - 1968]
(ảnh: in kèm theo bài)
Nhạc sĩ Dzũng Chinh không có nhiều sáng tác; nhưng, nhạc phẩm 'Những đồi hoa sim' đã làm nên tên tuổi ông. Ca khúc được phổ biến trong những năm đầu thập niên 60 -- thời điểm chiến tranh Việt nam bắt đầu khốc liệt. Hàng hàng lớp thanh niên miền Nam [VNCH]; hầu hết là học sinh, sinh viên [buộc phải] tạm gác bút nghiên, lên đường tòng quân bảo vệ giang sơn.
Ca khúc 'Những đồi hoa sim' (ý thơ lấy tử bài thơ 'Mầu tím hoa sim'/ Hữu Loan, một nhà thơ miền Bắc), phổ biến rộng rãi, nhanh chóng; được người yêu nhạc; đặc biệt trong hàng ngũ lính chiến ở miền Nam.
Nhạc sĩ Dzũng Chinh là một lính chiến thực thụ -- tên thật Nguyễn bá Chính, quê ở Phan thiết. [nay: tỉnh Bình thuận.) Trước khi theo học khoá sĩ quan đặc biệt ở Trường hạ sĩ quan Đồng đế/ Nha trang, anh là hạ sĩ quan, phục vụ tại một sư đoàn Bộ binh ở Vùng IV.
Cuối 1968, sau khi tốt nghiệp, với cấp bậc chuẩn úy, anh chọn Sư đoàn 23 BB, tự nguyện phục vụ tại Trung đoàn 44, trú đóng tại Sông Mao/ Phan thiết.
Thời điểm này, Sư đoàn 23 BB đặt bản doanh tại Ban mê thuột, đặc trách hành quân trong khu lãnh thổ khu 23 CT sư đoàn-- phụ trách hành quân an ninh tại các tỉnh Đắc -lắc, Phú bổn -- Trung đoàn 53 BB đồn trú tại Sông Mao, đặc trách hành quân miền duyên hải Bình thuận, Ninh thuận, Khánh hòa.
Trung đoàn 44 BB đồn trú tại Trại Lý thường Kiệt (Sông Mao), một doanh trại lớn của Sư đoàn 5 BB -- thời đại tá Voòng-A- Sáng bàn giao lại -- để di chuyển vào Vùng 3 CT.
Sông Mao là một thị trấn nhỏ thuộc quận Hải ninh. (phía bắc Phan thiết, khoảng 60 cs), cách Quốc lộ 1 hoảng 2 cs). Hầu hết dân chúng ở đây là người [dân tộc] Nùng, từng theo chân đại tá Voòng- A- Sáng ở Sư đoàn 3 Dã chiến. (tiền thân Sư đoàn 5 BB) -- từ Móng cái (Bắc bộ) di cư vào Nam, từ tháng 8/ 1954.
Phía dưới là quận Phan lý Chàm. (Chợ Lầu.) Dân chúng, đa số là người Chàm. [Nơi đây] có cả dinh cơ công chúa cuối cùng của Vương quốc Chiêm thành, với đền thơ vua, cờ xí, long bào, cả ấn tín.
Cách đó không xa là mật khu Lê hồng Phong của VC.
Nhắc đến địa danh Sông Mao; và, mật khu Lê hồng Phong; người ta nhớ tới mấy câu thơ hay, rất hào sảng của Nguyễn bắc Sơn (*) :
Mai ta đụng trận ta còn sống
Về ghé Sông Mao phá phách chơi
Chia sớt vui buồn cùng gái điếm
Đốt tiền mua vội một ngày vui
.........
Đêm nằm ngủ võng trên đồi cát
Nghe rửng xa nổ cắ[c] cù[m]
Chợt thấy trong lòng mình bát ngát
Nỗi buồn sương khói của mùa thu.
thơ NGUYỄN BẮC SƠN
---
* Nguyễn Bắc Sơn [1944- 2015) trước 1975 , lính Địa phương quân ở Phan thiết, tham gia hành quân ợ mặt trận Sông Mao. (Bt)
Chuẩn úy Nguyễn bá Chính (nhạc sĩ Dzũng Chinh) xin về Trung đoàn 44 , nhằm được gần quê. Anh được bổ sung về Đại đội 1 thuộc Tiểu đoàn 2/ 44. (đại đội trưởng : trung úy Nguyễn văn Chánh; tiểu đoàn trưởng: đại úy Ngô văn Xuân.)
Một tháng sau khi về đơn vị, trưởng khối Chiến tranh chính trị trung đoàn, biết chuẩn úy Nguyễn bá Chính là nhạc sĩ Dzũng Chinh, cho anh [được] biệt phái về Khối CTCT, tạm thời đặc trách ban Văn nghệ mới được thành lập. Vốn nghệ sĩ tính, thích sống phóng khoáng, thường bỏ trại, 'dù' về Phan thiết chơi với bạn bè, thường xuyên vắng mặt tại đơn vị -- sau, chuẩn úy Chính bị trả về tiểu đoàn; tiếp tục giữ chức vụ trung đội trưởng tác chiến.
Đầu tháng 3 năm 1969, Tiểu đoàn 2/44 di chuyển hành quân tại khu vực quận Ninh phước (thuộc Tiểu đoàn khu Ninh thuận, Đại đội 1/2 đặc trách an ninh tại Văn lâm , một làng người Chàm. (hướng đông- nam tỉnh lỵ Phan rang, khoảng 25 cs.)
Nhận tin tức từ Phòng Hai tiểu khu, cho biết có một mũi công tác của VC, từ mật khu núi Chà bang, ( tiếng Chàm: Chơk Chabbang) sẽ về Văn lâm thu thuế + thực phẩm. Tiểu đoàn ra lệnh Đại đội 1 cho 1 trung đội đến án ngữ, dưới chân núi Chà bang để phục kích toán quân VC về Văn lâm.
Trung đội của Nguyễn bá Chính (nhạc sĩ Dzũng Chinh) cho tiểu đội trung sĩ Luận nằm phục kích, cách tiền đồn phía trước, bên con đường mòn dưới chân núi-- cách trung đội chừng 500 mét, nhiệm vụ theo dõi, báo cáo bằng tín hiệu, khi đối phương xuất hiện.
Khi toán quân đối phương bị trung đội tấn công, thì chạy ngược lại, lui về phái sau.
Khoảng 11 giờ đêm, một toán quân xuất hiện, lên tiếng, " Luận về đây" -- thì chuẩn úy Nguyễn bá Chính lại [yên chl] là trung sĩ Luận [phe ta] đã dắt trung đội về -- chuẩn úy Chính tiếp , " ... sao Luận về sớm vậy? "-- lập tức đối phương nổ súng -- và, chuẩn úy Nguyễn bá Chính ngã xuống.
Có một sự trùng hợp kỳ lạ, quái ác đã đưa tới cái chết tức tưởi chuẩn úy Chính [nhạc sĩ Dzũng Chinh] --[ bởi] " Luận về đây" cũng là mật khẩu đối phương. Cái mật khẩu LUẬN VỀ ĐÂY của đối phương lại trùng với trung sĩ LUẬN, tiểu đội trưởng. [phe ta]
[Thì ra ] đối phương đã phòng bị trước, chia làm 2 toán , đi lối khác, thay vì đường mòn định trước-- khiến tiểu đội trung sĩ LUẬN [phe ta] không phát hiện được.
Chính vì sự ngộ nhận trùng hợp này, khiến chuẩn úy Nguyễn bá Chính [nhạc sĩ Dzũng Chinh] đã lãnh trọn một băng đạn AK đối phương. Dù trực thăng cứu thương của Mỹ yểm trợ, đã kịp tải thương đưa vế Quân y viện Đoàn mạnh Hoạch ở Phan thiết-- nhưng vết thương quá nặng ở bụng và ngực -- sáng hôm sau chuẩn úy Nguyễn bá Chính [nhạc sĩ Dzũng Chinh] qua đời.
[]
PHẠM TÍN AN NINH
( theo Đàn chim Việt)
Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015
điếu tế văn của hoàng vũ đông sơn : trưởng huynh THƯỢNG SỸ- Nguyễn đức Long [1906- 1998] ( những mẩu rời thương nhớ / văn uyển publishing company, san jose 2015)
điếu tế văn: thượng sỹ- nguyễn đức long
(những mẩu rời thương nhớ, san jose, 2015)
điếu tế văn
HOÀNG VŨ ĐÔNG SƠN
đích thân đọc tại đài hỏa táng Bình hưng hòa .(tp. HCM)
trưởng huynh THƯỢNG SỸ
NGUYỄN ĐỨC LONG
nhà phê bình văn học Thượng Sỹ
[ i. e. Nguyễn đức Long 1908- 1998 ]
(ảnh: Phan Diên)
tạ thế : 05. 10. 1998
nhằm ngày : 15. 8 Mậu dần
hỏa táng tại Bình hưng hòa
ngày 08. 10. 1998
nhằm ngày 18. 08. Mậu dần
Kính thưa : Thượng Sỹ trưởng huynh
Suốt đời tiên sinh chỉ thờ phụng mỗi chữ TÂM
kẻ hậu học cô lậu qua văn này đã mạo muội tặng người mấy chữ:
'TÂN KHỔ HÀ PHƯƠNG CHÍ SĨ TÂM'
cùng đôi câu đối bao hàm cả cốt cách và phong thái của tiên sinh:
THƯỢNG ĐẲNG TẠI THIÊN TƯ AN BẦN LẠC ĐẠO
SĨ PHU CHI CỐT CÁCH HÀN UYÊN PHONG NHO
Chiều người ở tuổi cửu tuần đại thọ không phải dễ dàng
rất may tiên sinh lại đắc ý vừa lòng với chữ nghĩa
tôi đã dùng như thế
Than ôi!
Nay lại là chữ để thờ
Kính thưa
quả phụ Nguyễn đức Long
Thưa tang quyến và quí thân hữu của gia đình người
về nơi vĩnh hằng
hôm nay, tôi đại diện cho một số anh chị em có thâm tình
với trưởng huynh Thượng Sỹ:
xin mạn phép được đọc điếu tế văn
Than ôi !
thành Gia định mây sầu che phủ
trấn Sơn nam gió thảm thầm reo
Thật là :
nghịch cảnh khôn cùng
thương tâm tuyệt mức
Nhớ linh xưa :
vốn dòng thi lễ
cốt cách trượng phu
là nhà giáo:
thước ngọc liền tay kiên lòng dạy trẻ
Là văn nhân:
dụng quốc ngữ buổi đầu trên báo chí
để toàn dân dễ hiểu dễ hành
làm lợi khí tung hoành tranh đấu
Người chỉ:
tôn thờ văn hóa viêm bang
ôm ấp sử thi Đại việt
Nên đã :
thẳng cánh phẩm bình; những kẻ quên cội nguồn, đã
lai tạp chữ nghĩa văn chương chữ nghĩa, làm mê dân chúng,
khiến đồi phong bại tục dẫy đầy
nhẹ tay phê phán người nhớ tổ nhớ tông, từng thủy chung
với thi thư lễ nhạc, để nhân thuấn sĩ tải, biết quốc sỉ
ỉ thượng tôn phong hóa
Nổi tiếng Ngự sử văn đàn mãn kiếp
thanh danh minh sư giảng huấn trọn đời
trong gia đình quyến thuộc,
ôn nhu hằng giữ nếp
nghiêm minh gia đạo
ngoài xã hội tương giao
khiêm tốn hởi lởi cùng
tứ hải đệ huynh
Là 'Thượng Sỹ', chúa ghét phường 'hạ sĩ'
thích hiền nhân nên ưu ái hiền tài
Thế mà:
trời già quen thói
đất trẻ âm hồn
người đáng mặt bắt đi về cõi
kẻ sống thừa cơ mãi trơ trơ
Mới tết Nguyên đán vừa qua, tại Thanh đa, chén hoan lạc
còn nồng
cứ mong người sống vui ngoài bách tuế
Nay chưa hết năm Dần, tiết vừa đúng trung thu rằm
tháng tám, nỗi thương tâm thê thảm để đời sau
Nay hỡi ôi !
tang thương ủ mặt sơn hà
từ biệt đau lòng viễn thế
Kìa, nội tướng đảm đang vẫn muốn
lo cho người vào làng báo làng văn
Nữ ái chăm ngoan hằng mong
thần hồn định tính đứng đi đón ý chiều lòng
Còn đâu nữa cánh tay cầm lái
giữ vững con thuyền
đã mất rồi cây thước chỉ đường
đề cao bút mực
Kính phục thay!
nhưng
cũng xót thương thay!
Sự nghiệp viên thành?
gánh nghĩa tình vẫn nặng
sao huynh trưởng vội tách về Tiên?
Công danh mãn ý?
bầu nhiệt huyết còn căng
Nếu Thượng Sỹ chưa ưa đường lánh tục
Thôi từ đây
âm dương chia lối
kẻ khuất người còn
Đứng lại đây anh em cùng hội
trong làng văn , báo thân quen
Ô hô !
lụy đổ ướt đầm đau từ biệt
nơi âm cung tiếp rước huynh đài
Quý ký: đương nhiên là thế, Người dẫu thác nhưng anh linh tồn tại
Tử sinh: kính cụ vẫn đầy, đời nếu quên thì sách vở còn ghi
Than ôi !
lời quê mùa tự xét không hay
kẻ hậu học cô văn quả lậu
nỗi thảm thiết chỉ thầm đau xót
Xin chứng minh cho đủ lễ nghi
Ô hô thương thay !
Hỡi ơi, tiếc thay !
HOÀNG VŨ ĐÔNG SƠN
[1939- 2014]
đích thân đọc tại đài hỏa táng Bình hưng hòa
tháng 10 năm 1998.
( trang 358- 360 NHỮNG MẨU RỜI THƯƠNG NHỚ / Văn Uyển Publishing Company, San Jose, 2015))
vài dòng tiểu sử:
THUONG SY , vrai nom NGUYEN DUC LONG. journaliste et critique littéraire, né en 1908 à Hanoi (Nord Vietnam). Après l' enseignement secondaire, entra dans la carrière de l' enseignement privé. 1936 : commence à écrire ans les journaux et revues de Hanoi, -- 1938 -39, collabore aux deux revues satiriques Vit đực ( le Canard) et Con Ong ( l' Abeille ) . 1940 - 1945, critique littéraire de Tin mới văn chương et de Tin mới nhật báo, pendant 5 ans de suite sans interruption, ce qui est assez rare.
Écrit aussi nouvelles à carractère socialiste sous le nom de plume et l' armistice de plume de Đức Long et Hoàng Lan, toutes les semaines et pendant deux ans de suite. Après la guerre et l' amrmistice de 1954 émigra dans le Sud et collabora dès lors aux différentes revues : Dân Việt (1955) -- Tự do ( 1955) dont il fut l' un des fonfateurs -- Cải tiến (1956 avec comme pseudonyme Huỳnh bội Hoàng -- Nắng sớm ( 1957), Văn hữu . On regrette qu' il ne puisse pas actuellemt faire éditer un receuil de ses critiques littéraires qui sont d'une très grande valeur documentaire pour l' histoire de la littérature vietnamienne. (*) Il vit actuellement à Saigon,
---
* Thương Sỹ - Nguyễn đức Long không chỉ không in được một tác phẩm văn chương nào, ngoại trừ 1 tập sách nhỏ khá mỏng viết về chính trị thường thức. ( Loại sách Người dân học tập' của nhà xuất bản Thế giới/ giám đốc Nguyễn văn Hợi , in ở Saigon năm 1957.) (Bt)
(page 217 DICTIONNAIRE BIOGRAPHIQUE / INTRODUCTION À LA LITTÉRATURE VIETNAMIENNE
par M.M. DURAND et NGUYEN TRAN- HUAN ( Collection UNESCO, Paris 1969)
(những mẩu rời thương nhớ, san jose, 2015)
điếu tế văn
HOÀNG VŨ ĐÔNG SƠN
đích thân đọc tại đài hỏa táng Bình hưng hòa .(tp. HCM)
trưởng huynh THƯỢNG SỸ
NGUYỄN ĐỨC LONG
nhà phê bình văn học Thượng Sỹ
[ i. e. Nguyễn đức Long 1908- 1998 ]
(ảnh: Phan Diên)
tạ thế : 05. 10. 1998
nhằm ngày : 15. 8 Mậu dần
hỏa táng tại Bình hưng hòa
ngày 08. 10. 1998
nhằm ngày 18. 08. Mậu dần
Kính thưa : Thượng Sỹ trưởng huynh
Suốt đời tiên sinh chỉ thờ phụng mỗi chữ TÂM
kẻ hậu học cô lậu qua văn này đã mạo muội tặng người mấy chữ:
'TÂN KHỔ HÀ PHƯƠNG CHÍ SĨ TÂM'
cùng đôi câu đối bao hàm cả cốt cách và phong thái của tiên sinh:
THƯỢNG ĐẲNG TẠI THIÊN TƯ AN BẦN LẠC ĐẠO
SĨ PHU CHI CỐT CÁCH HÀN UYÊN PHONG NHO
Chiều người ở tuổi cửu tuần đại thọ không phải dễ dàng
rất may tiên sinh lại đắc ý vừa lòng với chữ nghĩa
tôi đã dùng như thế
Than ôi!
Nay lại là chữ để thờ
Kính thưa
quả phụ Nguyễn đức Long
Thưa tang quyến và quí thân hữu của gia đình người
về nơi vĩnh hằng
hôm nay, tôi đại diện cho một số anh chị em có thâm tình
với trưởng huynh Thượng Sỹ:
xin mạn phép được đọc điếu tế văn
Than ôi !
thành Gia định mây sầu che phủ
trấn Sơn nam gió thảm thầm reo
Thật là :
nghịch cảnh khôn cùng
thương tâm tuyệt mức
Nhớ linh xưa :
vốn dòng thi lễ
cốt cách trượng phu
là nhà giáo:
thước ngọc liền tay kiên lòng dạy trẻ
Là văn nhân:
dụng quốc ngữ buổi đầu trên báo chí
để toàn dân dễ hiểu dễ hành
làm lợi khí tung hoành tranh đấu
Người chỉ:
tôn thờ văn hóa viêm bang
ôm ấp sử thi Đại việt
Nên đã :
thẳng cánh phẩm bình; những kẻ quên cội nguồn, đã
lai tạp chữ nghĩa văn chương chữ nghĩa, làm mê dân chúng,
khiến đồi phong bại tục dẫy đầy
nhẹ tay phê phán người nhớ tổ nhớ tông, từng thủy chung
với thi thư lễ nhạc, để nhân thuấn sĩ tải, biết quốc sỉ
ỉ thượng tôn phong hóa
Nổi tiếng Ngự sử văn đàn mãn kiếp
thanh danh minh sư giảng huấn trọn đời
trong gia đình quyến thuộc,
ôn nhu hằng giữ nếp
nghiêm minh gia đạo
ngoài xã hội tương giao
khiêm tốn hởi lởi cùng
tứ hải đệ huynh
Là 'Thượng Sỹ', chúa ghét phường 'hạ sĩ'
thích hiền nhân nên ưu ái hiền tài
Thế mà:
trời già quen thói
đất trẻ âm hồn
người đáng mặt bắt đi về cõi
kẻ sống thừa cơ mãi trơ trơ
Mới tết Nguyên đán vừa qua, tại Thanh đa, chén hoan lạc
còn nồng
cứ mong người sống vui ngoài bách tuế
Nay chưa hết năm Dần, tiết vừa đúng trung thu rằm
tháng tám, nỗi thương tâm thê thảm để đời sau
Nay hỡi ôi !
tang thương ủ mặt sơn hà
từ biệt đau lòng viễn thế
Kìa, nội tướng đảm đang vẫn muốn
lo cho người vào làng báo làng văn
Nữ ái chăm ngoan hằng mong
thần hồn định tính đứng đi đón ý chiều lòng
Còn đâu nữa cánh tay cầm lái
giữ vững con thuyền
đã mất rồi cây thước chỉ đường
đề cao bút mực
Kính phục thay!
nhưng
cũng xót thương thay!
Sự nghiệp viên thành?
gánh nghĩa tình vẫn nặng
sao huynh trưởng vội tách về Tiên?
Công danh mãn ý?
bầu nhiệt huyết còn căng
Nếu Thượng Sỹ chưa ưa đường lánh tục
Thôi từ đây
âm dương chia lối
kẻ khuất người còn
Đứng lại đây anh em cùng hội
trong làng văn , báo thân quen
Ô hô !
lụy đổ ướt đầm đau từ biệt
nơi âm cung tiếp rước huynh đài
Quý ký: đương nhiên là thế, Người dẫu thác nhưng anh linh tồn tại
Tử sinh: kính cụ vẫn đầy, đời nếu quên thì sách vở còn ghi
Than ôi !
lời quê mùa tự xét không hay
kẻ hậu học cô văn quả lậu
nỗi thảm thiết chỉ thầm đau xót
Xin chứng minh cho đủ lễ nghi
Ô hô thương thay !
Hỡi ơi, tiếc thay !
HOÀNG VŨ ĐÔNG SƠN
[1939- 2014]
đích thân đọc tại đài hỏa táng Bình hưng hòa
tháng 10 năm 1998.
( trang 358- 360 NHỮNG MẨU RỜI THƯƠNG NHỚ / Văn Uyển Publishing Company, San Jose, 2015))
vài dòng tiểu sử:
THUONG SY , vrai nom NGUYEN DUC LONG. journaliste et critique littéraire, né en 1908 à Hanoi (Nord Vietnam). Après l' enseignement secondaire, entra dans la carrière de l' enseignement privé. 1936 : commence à écrire ans les journaux et revues de Hanoi, -- 1938 -39, collabore aux deux revues satiriques Vit đực ( le Canard) et Con Ong ( l' Abeille ) . 1940 - 1945, critique littéraire de Tin mới văn chương et de Tin mới nhật báo, pendant 5 ans de suite sans interruption, ce qui est assez rare.
Écrit aussi nouvelles à carractère socialiste sous le nom de plume et l' armistice de plume de Đức Long et Hoàng Lan, toutes les semaines et pendant deux ans de suite. Après la guerre et l' amrmistice de 1954 émigra dans le Sud et collabora dès lors aux différentes revues : Dân Việt (1955) -- Tự do ( 1955) dont il fut l' un des fonfateurs -- Cải tiến (1956 avec comme pseudonyme Huỳnh bội Hoàng -- Nắng sớm ( 1957), Văn hữu . On regrette qu' il ne puisse pas actuellemt faire éditer un receuil de ses critiques littéraires qui sont d'une très grande valeur documentaire pour l' histoire de la littérature vietnamienne. (*) Il vit actuellement à Saigon,
---
* Thương Sỹ - Nguyễn đức Long không chỉ không in được một tác phẩm văn chương nào, ngoại trừ 1 tập sách nhỏ khá mỏng viết về chính trị thường thức. ( Loại sách Người dân học tập' của nhà xuất bản Thế giới/ giám đốc Nguyễn văn Hợi , in ở Saigon năm 1957.) (Bt)
(page 217 DICTIONNAIRE BIOGRAPHIQUE / INTRODUCTION À LA LITTÉRATURE VIETNAMIENNE
par M.M. DURAND et NGUYEN TRAN- HUAN ( Collection UNESCO, Paris 1969)
Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015
lệ khánh : ' em là gái trời bắt xấu' / hồ nam / hồ nam + vũ uyên giang -- đất sống xuất bản, 2006
lệ khánh:' em là gái trời bắt xấu'
nxb đất sống, usa, 2006
lệ khánh:
em là gái trời bắt xấu
bài viết: hồ nam
lệ khánh qua vũ uyên giang
(tr. 156 100 KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ SĨ)
20 tuổi Lệ Khánh đã có thơ in thành tập; mà lại do một nhà xuất bản danh tiếng lúc bấy giờ in, đó là nhà xuất bản Khai trí. Từ năm 1964 đến 1966, nhà xuất bản đã in liên tục
'Em là gái trời bắt xấu' (từ tập 1 đến 5) --người ta đồn rằng sỡ dĩ ông Nguyễn hùng Trương chủ nhà xuất bản in thơ Lệ Khánh nhiều như thế -- bởi 2 nhà thơ Sa Giang- Trần tuấn Kiệt và Hoàng trúc Ly, cố vấn văn học nhà xuất bản, cũng 'khoái' thơ Lệ Khánh.
Theo tôi nghĩ, có lẽ nhà xuất bản cho in thơ của cô gái Huế, tên Dương thị Khánh,
[1944- ]chỉ vì tập thơ có cái [tựa] hấp dẫn người đọc 'Em là gái trời bắt xấu'. Và, thơ cô dễ đọc, ai đọc cũng có thể xúc động, thương cảm, có thể rớt nước mắt ràn dụa; vậy in chắc chắn bán chạy, nhà xuất bản tha hồ hốt bạc,
Giận anh những sáng sương lên áo
Tôi tủi thân đi giữa lạc loài
Sương ướt tóc mềm môi trở lạnh
Nghẹn ngào tôi vẫn nhớ thương ai
Sương nhé, đừng rơi ướt áo tôi
Đừng rơi người cũ bỏ đi rồi
Lấy ai phủ giọt sương trên áo
Sương thấm trời ơi lạnh qúa thôi
Tôi sợ sương sa, tôi vẫn đi
Anh ơi lành lạnh gió mai về
Sương rơi ướt áo tôi nhiều quá
Lạnh lắm hồn tôi lạnh tái tê
Anh giờ chắc hẳn vui duyên mới
Quên hẳn người đang mặc áo sượng
Đi dưới trời sương, sương thấm lạnh
Ướt cả hồn tôi ướt vệ đường.
Người ta đồn, người tình đầu tiên của Lệ Khánh là Nhất Tuấn [ Phạm Hậu 1935- ], nhưng nhà thơ Nhất Tuấn không xác nhận, cũng chẳng phủ nhận tin đồn; chỉ im lặng-- nhưng sự thật không phải như lời đồn đại. Người tình đầu thấp thoáng [mang lại] khổ đau , ly biệt, dở dang trong thơ; chính là Phạm hữu Th..., sinh viên sĩ quan khóa 17 Võ bị Đà lạt, sau khi mãn khóa đã chuyển về binh chung Biệt động quân.
Mối tình dang dở gây cho Lệ Khánh có rất nhiều bài thơ sướt mướt về mối tình này. Một thời gian sau khi chia tay với mối tình đầu, Lệ Khánh đã có mối tình [khác] với một nhà thơ mũ đỏ, chính là tác giả 'Đoàn quân mũ đỏ' H.n. L... Thời gian đó, H.n.L... thường bay đi, bay về đường Saigon- Dalat hàng tuần -- và khi Hoàng viết bài thơ 'Kỷ niệm sinh nhật Em' -- thì Lệ Khánh lại có ngay bài 'Kỷ niệm sinh nhật Anh' đáp lại. Hai người cặp nhau một thời gian [khá] dài; nhưng thời gian này, Hoàng rất bay bướm, có nhiều 'bồ nhí' ở Saigon . [Rồi có] 1 ngày , Lệ Khánh từ Dalat vầ Saigon, bắt gặp tại trận; nên chia tay nhau -- và sau đó, người ta lại thấy Lệ Khánh quan hệ tình cảm với nhạc sĩ Thục Vũ (trung tá Vũ văn Sâm/ VNCH), một trong những người nghệ sĩ mặc ka-ki khá nổi tiếng. Và, cuộc tình này khá bền bỉ, tới khi Thục Vũ rời khỏi cõi hồng trần, vẫn chưa dứt. [ cặp vợ chồng này có 1 cháu trai, tên Vũ khánh Thục [ 1968- ] và, trung tá Sâm qua đời ở trong trại cải tạo ở Sơn La. - Bt]
[Trở lại về người tình mang phương danh H.n. L...] , sau một thời gian dài bị tù đày cải tạo ở đất bắc, H.n. L... được thả về, lại đi tìm Lệ Khánh-- và [hình như] Lệ Khánh đã tha thứ cho H.n. L..., 2 người lại nối lại tình xưa [?]
Điều làm mọi người kinh ngac, Lệ Khánh xuất bản thơ với tựa đề 'Em là gái trời bắt xấu' lại là một cô gái Huế xinh đẹp, từng làm nhiều chàng trai đất Quảng ngẩn ngơ; chứ chẳng hề xấu một chút nào cả. Và, người tình đầu của Lệ Khánh -- theo Lệ Khánh mô tả, lại là lính bộ binh, trong khi H.n. L..., là lính nhảy dù chính hiệu 'con nai vàng'. [ sau trung tá H.n,L... chuyển sang binh chủng Biệt động quân tới ngày sau cùng. - Bt)
Điều đáng chú ý [nữa] : đời thơ Lệ Khánh không dài, bắt đầu năm 1964 , kết thúc 1975; sau đó, có sáng tác thêm gì, cũng không còn cái tố chất cấu tạo thành thơ tình ngang trái của Lệ Khánh: những buồn tủi, những nước mắt tình yêu, những khắc khoải, dằn vặt, đớn đau, bi lụy của những kẻ khổ vì yệu.
Lệ Khánh hiện sống ở Dalat, thành phố sương mù, thành phố của tình yêu; nhưng lại khổ vì tình, lụy vì tình -- nhưng nhờ yêu [mà] Lệ Khánh có những vần thơ để đời --'những vần thơ bắt được của trời' qua mặt luôn cả 2 nhà thơ có dính líu tới Lệ Khánh, là H.n. L... và nhạc sĩ Thục Vũ.
Có người cho rằng trong văn học Việt nam (thế kỷ 20) có 2 hiện tượng thơ đáng chú ý: đó là các hiện tượng trong thơ 'Hai sắc hoa ti-gôn' + hiện tượng 'Em là gái trời bắt xấu'. Tuy nhiên tới nay, giới thưởng ngoạn nghệ thuật vẫn còn mơ hồ về nhân vật TTKH, tác giả 'Hai sắc hoa ti-gôn' . [Có] người bảo [tác giả] là Thâm Tâm, người khác bảo là Nguyễn Bính, [lại] người khác nói TTKH là bút hiệu của một cô gái tên Khánh (cố nhân của nhà thơ Thâm Tâm) -- trong khi tác giả 'Em là gái trời bắt xấu' / Lệ Khánh, [thì]
có lý lịch rõ ràng.
Lệ Khánh tên thật là Dương thị Khánh, sinh năm 1944 tại Huế. Sách đã xuất bản' Em là gái trời bắt xấu' ( 5 tập, Khai Trí Saigon xuất bản từ năm 1964 đến 1966.) --' Vòng tay nào cho em'
(1966) -- 'Nói với người yêu' (1967).
HỒ NAM
( trích từ 100 KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ SĨ, tr. 156- 158)
trích thơ Lệ Khánh.
LỠ CHUYẾN ĐÒ
Đường ngang qua quận Tân bình
Mưa rơi ướt áo bóng anh nhạt nhòa
Sáu năm trước kể cũng xa
Sáu năm sau bỗng thiết tha lạ lùng
Anh buồn trời mưa rưng rưng
Em buồn nước mắt ngập ngừng trên mi
Bây giờ lối rẽ em về
Bây giờ đã lỡ ước thề ngày xưa
Ngày xưa tình yêu là thơ
Giờ đây thì phải đợi chờ kiếp sau
Chúng mình đi trễ chuyến tàu
Tàu rơi ga lạnh, chỗ sầu về xa
Thương anh nước mắt nhạt nhòa
Thôi mai đừng ghé đừng qua bên này
Đường Chi lăng lạnh heo may
Chiều Bà Chiểu với bóng gầy em đi
Muốn anh sang đón em về
Ngập ngừng lại sợ ê chề đắng cay
Lời yêu xưa gió làm bay
Lời thơ ngày cũ vẫn say lòng mình
Chiều nay lên quận Tân bình
Trời mưa có ướt tóc anh rối buồn
Yêu anh thì thấy tủi hờn
Muốn thôi ... lại sợ ... không tròn hẹn xưa
Nếu yêu cũng phải hững hờ
Bởi chưng số kiếp vẫn chờ dở dang
Đời em đã lỡ đò ngang
Qua sông gặp bến bẽ bàng, buồn chưa?
Lạy trời xin tạnh cơn mưa
Ô hay mình khóc thành Thơ cho người
Lang thang chân bước rã rời
Nghe mưa tháng 7 thương đời Chức Ngưu
Đường về lối cũ đường xưa
Có người thơ đứng chờ mưa tạnh dừng
Em giờ, sợ chuyện ái ân
Sợ qua bến mộng thêm lần dở dang
Sáu năm trước có đò ngang
Sao anh không đón em sang cùng thuyền
Để bậy giờ lỡ làng duyên
Em anh phải khóc từng đêm thật buồn.
LỆ KHÁNH
vài dòng tiểu sử về hồ nam- lê nguyên ngư.
(1930- ) Nhà văn, nhà báo. Bút hiệu Vương Tân, Lê Tây Sơn, Hồ Nam, Bùi viết Tân ... Tên thật là Lê nguyên Ngư. Quê gốc Sơn tây, sinh tại Bắc ninh [Bắc bộ] ... Chuyên viết sách báo. Từng cộng tác với nhiều tạp chí ở miền Nam.
Tác phẩm đã xuất bản: Tìm hiểu thơ tự do ( khảo luận -- viết chung với Phan lạc Tuyên, Mạc ly Châu, Kiêm Đạt ...) -- Truyện một sương phụ thời đại -- Nhật ký của một cậu bé Hà nội (1971) -- Kiều nữ Sài gòn ( 1972 ) ...
(TỪ ĐIỂN NHÂN DANH VÀ ĐIẠ DANH VĂN HÓA vIỆT NAM / NHƯ HIÊN- NGUYỄN NGỌC HIỀN + THANH VÂN-NGUYỄN DUY NHƯỜNG
(Saigon-Việtnam 2015)
nxb đất sống, usa, 2006
lệ khánh:
em là gái trời bắt xấu
bài viết: hồ nam
lệ khánh qua vũ uyên giang
(tr. 156 100 KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ SĨ)
20 tuổi Lệ Khánh đã có thơ in thành tập; mà lại do một nhà xuất bản danh tiếng lúc bấy giờ in, đó là nhà xuất bản Khai trí. Từ năm 1964 đến 1966, nhà xuất bản đã in liên tục
'Em là gái trời bắt xấu' (từ tập 1 đến 5) --người ta đồn rằng sỡ dĩ ông Nguyễn hùng Trương chủ nhà xuất bản in thơ Lệ Khánh nhiều như thế -- bởi 2 nhà thơ Sa Giang- Trần tuấn Kiệt và Hoàng trúc Ly, cố vấn văn học nhà xuất bản, cũng 'khoái' thơ Lệ Khánh.
Theo tôi nghĩ, có lẽ nhà xuất bản cho in thơ của cô gái Huế, tên Dương thị Khánh,
[1944- ]chỉ vì tập thơ có cái [tựa] hấp dẫn người đọc 'Em là gái trời bắt xấu'. Và, thơ cô dễ đọc, ai đọc cũng có thể xúc động, thương cảm, có thể rớt nước mắt ràn dụa; vậy in chắc chắn bán chạy, nhà xuất bản tha hồ hốt bạc,
Giận anh những sáng sương lên áo
Tôi tủi thân đi giữa lạc loài
Sương ướt tóc mềm môi trở lạnh
Nghẹn ngào tôi vẫn nhớ thương ai
Sương nhé, đừng rơi ướt áo tôi
Đừng rơi người cũ bỏ đi rồi
Lấy ai phủ giọt sương trên áo
Sương thấm trời ơi lạnh qúa thôi
Tôi sợ sương sa, tôi vẫn đi
Anh ơi lành lạnh gió mai về
Sương rơi ướt áo tôi nhiều quá
Lạnh lắm hồn tôi lạnh tái tê
Anh giờ chắc hẳn vui duyên mới
Quên hẳn người đang mặc áo sượng
Đi dưới trời sương, sương thấm lạnh
Ướt cả hồn tôi ướt vệ đường.
Người ta đồn, người tình đầu tiên của Lệ Khánh là Nhất Tuấn [ Phạm Hậu 1935- ], nhưng nhà thơ Nhất Tuấn không xác nhận, cũng chẳng phủ nhận tin đồn; chỉ im lặng-- nhưng sự thật không phải như lời đồn đại. Người tình đầu thấp thoáng [mang lại] khổ đau , ly biệt, dở dang trong thơ; chính là Phạm hữu Th..., sinh viên sĩ quan khóa 17 Võ bị Đà lạt, sau khi mãn khóa đã chuyển về binh chung Biệt động quân.
Mối tình dang dở gây cho Lệ Khánh có rất nhiều bài thơ sướt mướt về mối tình này. Một thời gian sau khi chia tay với mối tình đầu, Lệ Khánh đã có mối tình [khác] với một nhà thơ mũ đỏ, chính là tác giả 'Đoàn quân mũ đỏ' H.n. L... Thời gian đó, H.n.L... thường bay đi, bay về đường Saigon- Dalat hàng tuần -- và khi Hoàng viết bài thơ 'Kỷ niệm sinh nhật Em' -- thì Lệ Khánh lại có ngay bài 'Kỷ niệm sinh nhật Anh' đáp lại. Hai người cặp nhau một thời gian [khá] dài; nhưng thời gian này, Hoàng rất bay bướm, có nhiều 'bồ nhí' ở Saigon . [Rồi có] 1 ngày , Lệ Khánh từ Dalat vầ Saigon, bắt gặp tại trận; nên chia tay nhau -- và sau đó, người ta lại thấy Lệ Khánh quan hệ tình cảm với nhạc sĩ Thục Vũ (trung tá Vũ văn Sâm/ VNCH), một trong những người nghệ sĩ mặc ka-ki khá nổi tiếng. Và, cuộc tình này khá bền bỉ, tới khi Thục Vũ rời khỏi cõi hồng trần, vẫn chưa dứt. [ cặp vợ chồng này có 1 cháu trai, tên Vũ khánh Thục [ 1968- ] và, trung tá Sâm qua đời ở trong trại cải tạo ở Sơn La. - Bt]
[Trở lại về người tình mang phương danh H.n. L...] , sau một thời gian dài bị tù đày cải tạo ở đất bắc, H.n. L... được thả về, lại đi tìm Lệ Khánh-- và [hình như] Lệ Khánh đã tha thứ cho H.n. L..., 2 người lại nối lại tình xưa [?]
Điều làm mọi người kinh ngac, Lệ Khánh xuất bản thơ với tựa đề 'Em là gái trời bắt xấu' lại là một cô gái Huế xinh đẹp, từng làm nhiều chàng trai đất Quảng ngẩn ngơ; chứ chẳng hề xấu một chút nào cả. Và, người tình đầu của Lệ Khánh -- theo Lệ Khánh mô tả, lại là lính bộ binh, trong khi H.n. L..., là lính nhảy dù chính hiệu 'con nai vàng'. [ sau trung tá H.n,L... chuyển sang binh chủng Biệt động quân tới ngày sau cùng. - Bt)
Điều đáng chú ý [nữa] : đời thơ Lệ Khánh không dài, bắt đầu năm 1964 , kết thúc 1975; sau đó, có sáng tác thêm gì, cũng không còn cái tố chất cấu tạo thành thơ tình ngang trái của Lệ Khánh: những buồn tủi, những nước mắt tình yêu, những khắc khoải, dằn vặt, đớn đau, bi lụy của những kẻ khổ vì yệu.
Lệ Khánh hiện sống ở Dalat, thành phố sương mù, thành phố của tình yêu; nhưng lại khổ vì tình, lụy vì tình -- nhưng nhờ yêu [mà] Lệ Khánh có những vần thơ để đời --'những vần thơ bắt được của trời' qua mặt luôn cả 2 nhà thơ có dính líu tới Lệ Khánh, là H.n. L... và nhạc sĩ Thục Vũ.
Có người cho rằng trong văn học Việt nam (thế kỷ 20) có 2 hiện tượng thơ đáng chú ý: đó là các hiện tượng trong thơ 'Hai sắc hoa ti-gôn' + hiện tượng 'Em là gái trời bắt xấu'. Tuy nhiên tới nay, giới thưởng ngoạn nghệ thuật vẫn còn mơ hồ về nhân vật TTKH, tác giả 'Hai sắc hoa ti-gôn' . [Có] người bảo [tác giả] là Thâm Tâm, người khác bảo là Nguyễn Bính, [lại] người khác nói TTKH là bút hiệu của một cô gái tên Khánh (cố nhân của nhà thơ Thâm Tâm) -- trong khi tác giả 'Em là gái trời bắt xấu' / Lệ Khánh, [thì]
có lý lịch rõ ràng.
Lệ Khánh tên thật là Dương thị Khánh, sinh năm 1944 tại Huế. Sách đã xuất bản' Em là gái trời bắt xấu' ( 5 tập, Khai Trí Saigon xuất bản từ năm 1964 đến 1966.) --' Vòng tay nào cho em'
(1966) -- 'Nói với người yêu' (1967).
HỒ NAM
( trích từ 100 KHUÔN MẶT VĂN NGHỆ SĨ, tr. 156- 158)
trích thơ Lệ Khánh.
LỠ CHUYẾN ĐÒ
Đường ngang qua quận Tân bình
Mưa rơi ướt áo bóng anh nhạt nhòa
Sáu năm trước kể cũng xa
Sáu năm sau bỗng thiết tha lạ lùng
Anh buồn trời mưa rưng rưng
Em buồn nước mắt ngập ngừng trên mi
Bây giờ lối rẽ em về
Bây giờ đã lỡ ước thề ngày xưa
Ngày xưa tình yêu là thơ
Giờ đây thì phải đợi chờ kiếp sau
Chúng mình đi trễ chuyến tàu
Tàu rơi ga lạnh, chỗ sầu về xa
Thương anh nước mắt nhạt nhòa
Thôi mai đừng ghé đừng qua bên này
Đường Chi lăng lạnh heo may
Chiều Bà Chiểu với bóng gầy em đi
Muốn anh sang đón em về
Ngập ngừng lại sợ ê chề đắng cay
Lời yêu xưa gió làm bay
Lời thơ ngày cũ vẫn say lòng mình
Chiều nay lên quận Tân bình
Trời mưa có ướt tóc anh rối buồn
Yêu anh thì thấy tủi hờn
Muốn thôi ... lại sợ ... không tròn hẹn xưa
Nếu yêu cũng phải hững hờ
Bởi chưng số kiếp vẫn chờ dở dang
Đời em đã lỡ đò ngang
Qua sông gặp bến bẽ bàng, buồn chưa?
Lạy trời xin tạnh cơn mưa
Ô hay mình khóc thành Thơ cho người
Lang thang chân bước rã rời
Nghe mưa tháng 7 thương đời Chức Ngưu
Đường về lối cũ đường xưa
Có người thơ đứng chờ mưa tạnh dừng
Em giờ, sợ chuyện ái ân
Sợ qua bến mộng thêm lần dở dang
Sáu năm trước có đò ngang
Sao anh không đón em sang cùng thuyền
Để bậy giờ lỡ làng duyên
Em anh phải khóc từng đêm thật buồn.
LỆ KHÁNH
vài dòng tiểu sử về hồ nam- lê nguyên ngư.
(1930- ) Nhà văn, nhà báo. Bút hiệu Vương Tân, Lê Tây Sơn, Hồ Nam, Bùi viết Tân ... Tên thật là Lê nguyên Ngư. Quê gốc Sơn tây, sinh tại Bắc ninh [Bắc bộ] ... Chuyên viết sách báo. Từng cộng tác với nhiều tạp chí ở miền Nam.
Tác phẩm đã xuất bản: Tìm hiểu thơ tự do ( khảo luận -- viết chung với Phan lạc Tuyên, Mạc ly Châu, Kiêm Đạt ...) -- Truyện một sương phụ thời đại -- Nhật ký của một cậu bé Hà nội (1971) -- Kiều nữ Sài gòn ( 1972 ) ...
(TỪ ĐIỂN NHÂN DANH VÀ ĐIẠ DANH VĂN HÓA vIỆT NAM / NHƯ HIÊN- NGUYỄN NGỌC HIỀN + THANH VÂN-NGUYỄN DUY NHƯỜNG
(Saigon-Việtnam 2015)
Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015
nguyễn bắc sơn, tac giả 'chiến tranh việt nam & tôi' từ biệt cuộc đời / bài viết: hoàng nhân ( báo thể thao & văn hóa)
nguyễn bắc sơn,
tác giả
'chiến tranh việt nam & tôi '
từ biệt cuộc đời
bài viết: hoàng nhân
nguyễn bắc sơn [i.e. nguyen van hai 1944- 2015]
(ảnh: in kèm theo bài)
Làng văn miền Nam [ Việt nam Cộng hòa] biết đến Nguyễn Bắc Sơn, qua tập thơ 'Chiến tranh Việt nam & tôi', với giọng thơ đặc trưng 'ngông nghệnh và ngang tàng' (chữ: Võ Phiến) -- chính thân phận tac giả và bạn bè cùng lứa [tuổi] trong chiến cuộc mới là nhân vật chính -- làm cho nhiều người yêu thích.
Nguyễn Bắc Sơn đã chọn thân phận con người là điểm tựa cho sáng tác của ông. Giữa thời khói lửa chiến tranh, ông viết về chính mình; và, cũng là hình ảnh của nhiều thanh niên miền Nam một thời, khi cầm súng đối mặt vời sống, chết,
Lũ chúng ta sống một đời khi vô vị
Nên chọn rừng sâu núi cả đánh nhau
Chọn trời đêm làm nơi đốt hỏa châu
Những cột khói già rồng thiêng uốn khúc
Mượn bom đạn chơi trò pháo tết
Và máu xương làm phân bón rừng hoang
CHIẾN TRANH VIÊT NAM & TÔI / thơ NGUYỄN BẮC SƠN
thơ 'ngông nghênh và ngang tàng' [làm] thấm đẫm tình người, chính điều này khiến người đọc thơ ông ấn tượng,
Đôi lúc nghĩ trời sinh một mình ta là đủ
Và đám đông quất bẩn nước hồ đời
Nhưng nghĩ lại trời sinh thêm bè bạn
Để choàng vai ấm áp cuộc rong chơi
MAI SAU DÙ CÓ BAO GIỜ/ thơ NGUYỄN BẮC SƠN
phận người trong chiến cuộc mong manh, nghĩ đến giây phút sinh tử, có thể ấp đến bất cứ lúc nào; ông viết,
Mai ta đụng trận ta còn sống
Về ghé Song Mao phá phách chơi
Chia sót nỗi sầu cùng gái điếm
Đốt tiền mú vội một ngày vui
Ngày vui đời lính vô cùng ngắn
Mặt trời thoắt đã ở phương tây
Nếu ta lỡ chết vì say rượu
Linh hồn ta chắc sẽ thành mây bay?
thơ NGUYỄN BẮC SƠN
Người in tập thơ 'Chiến tranh Việt nam & tôi' khi đó là [một] chủ nhà in , tại thị xã Tuy hòa (tỉnh Phú yên/ Trung bộ). Sau này, ông [làm thơ], lấy bút danh Huỳnh Quang Nam, từng là phó chủ tịch hội Văn học nghệ thuật tỉnh Phú yên . [sau 30-4-1975.]
chiến tranh việt nam & tôi/ thơ nguyễn bắc sơn
(đồng dao xuất bản trước 1975)
[và], sau 1975, Nguyễn Bắc Sơn vẫn sống trên quê hương Phan thiết,
Dẫu cố xứ là nơi đen bạc
Bỏ đi biền biệt cũng không đành
thơ NGUYỄN BẮC SƠN
thêm một lý do nữa để Nguyễn Bắc Sơn gắn bó với quê hương, khi [người] cha từng tham gia 2 cuộc kháng chiến. chống Pháp và Mỹ. ( qua đời 1976, vì tai nạn giao thông.]
(...)
Nguyễn Bắc Sơn tên thật Nguyễn văn Hai, sính 1944 tại Phan thiết, qua đời lúc 19 giờ ngày 4- 8- 2015, lễ viếng trong ngày 5- 8- tại nhà riêng.( 43/ 17 đường Trần Lê, phường Đức long, tp. Phan thiết.) -- sáng ngày 6- 8- 2015 di quan, hoả táng tại Vũng tàu.
[ tỉnh Bà-Rịa - Vũng tàu.]
theo HOÀNG NHÂN
(báo Thể thao & Văn hóa)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)