Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015

nguyễn trọng khôi :" tranh vẽ khám phá không gian đầy tinh ân dụ " / (thethaovanhoa.vn)


    NGUYỄN TRỌNG KHÔI: VẼ TRANH KHÁM         PHÁ KHÔNG GIAN ĐẦY ẨN DỤ...
                                           bài viết: nguyên đán

                                       nguyễn trọng khôi  [1947 -    ]
                                                                    (ảnh  : báo Thể thao & Văn hóa)

(thethaovanhoa.vn)  Rời thành phố Boston (Mỹ)vào những ngày đầu thu, họa sĩ Nguyễn trọng Khôi đem loạt tranh sơn dầu mới nhất, về trưng bày tại phòng tranh Tự do ( 53 Hồ tùng Mậu, tp. HCM)- từ 6/9 đến 26/9/ 2014- với tên gọi CẢM XÚC ĐẠI NGÀN.

Tranh vẽ Nguyễn trọng Khôi hôm nay-  là những hình ảnh đầy tính ẩn dụ- với những sắc xanh xám, trắng xám, những nâu, vàng, hoàng thổ ... - những mảng màu tràm [đầy] không khí huyền ảo, cùng những chuyển động bí ẩn giữa ánh sáng. bóng tối - khác nhiều- so với cuộc triển lãm cùng họa sĩ Trịnh thanh Tùng, cách đậy 8 năm, cũng tại [phòng tranh Tự do tại tp. HCM.] (...)

[Họa sĩ Nguyễn trọng Khôi] muốn chối bỏ những văn minh [cùng] những hệ lụy của nó, chối bỏ nền công nghệ văn minh vô cảm.  [Ông phát biểu],

" ... Tôi muốn trở lại với tính hồn nhiên, hoà hợp vào không gian đó, chiêm ngưỡng, khám phá những bí ẩn của một không gian đầy tính ẩn dụ. (...)  Tôi tin vào Thượng đế, tôi luôn ngắm nhiều những gì Thượng đê tạo ra [để] nghiên cứu, yêu chúng; cuối cùng [là] tôi muốn khám phá chúng ..."         lời họa sĩ NGUYỄN TRỌNG KHÔI

 NGUYÊN ĐÁN 
 (báo Thể thao & Văn hóa)

  tranh nguyễn trọng khôi 
                                                                            {chụp trên Internet)


tranh nguyễn trọng khôi
 (chụp trên Internet)

bìa sách do nguyễn trọng khôi trình  bày, ( 1968 )
khi  là thợ vẽ , trình bày sách cho nhà  xuất bản Vàng son 
của  Phạm quang Nhàn. 

bìa trước

bìa sau tập 
Thơ, Truyện KHÔNG QUÂN THỜI CHIẾN
(Nguyễn trọng Khôi  vẽ bìa)

bìa mặt trước 
được tái bản 'lậu' ở Hoa Kỳ sau 1975.

 bìa NHÀ VĂN TIỀN CHIẾN 1930- 1945
tái bản 'lậu' ở Hoa Kỳ sau năm 1975 
được chỉnh sửa lại.

Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015

một thoáng nhìn họa sĩ nghiêu đề / bài viết: ngô thế vinh


                           MỘT THOÁNG NHÌN 
                    HỌA SĨ NGHIÊU ĐỀ
                                         bài viết: ngô thế vinh


                                    nghiêu đế {i.e  nguyễn tiếp 1839- 1998]
                                                                   (ảnh trên Intenet)


                                                     bích chương một cuộc triễn lãm hội họa
                                                             của HỘI HỌA SĨ TRẺ VIỆT NAM
                                                                   (chụp trên Internet)

                                                         một chân dung ảnh khác của nghiêu đề 


NGHIÊU ĐỀ tên thật Nguyễn Tiếp. 

 Sinh 1939 tại tỉnh Quảng ngãi (Trung bộ.) 

 Trưởng nam trong một gia đình có 8 anh em. 

 Học trường Cao đẳng mỹ thuật Gia định, [rồi] bỏ nửa chừng.  

Một trong những sáng lập viên hội Họa sĩ Trẻ Saigon

 Huy chương Bạc Triển lãm mùa Xuân năm 1961. 

 Tham dự nhiều cuộc triển lãm trong và ngoài nước.

 Còn viết văn, làm thơ - sau này Nghiêu Đề coi [viết văn, làm thơ] như '2 bước lầm lẫn' - đáng lẽ không nên dấn thân vào. 

Tác giã đã xuất bản 'Ngọn tóc trăm năm' -  [bìa do họa sĩ Nguyễn Trung trình bày] , xuất bản ở Saigon vào 1965. 

- 1985 : Nghiêu Đề cùng gia đình tới Hoa Kỳ.

-  9 tháng 11 năm 1998 qua đời ở San Diego. 
    (...)

Trả lời cuộc phỏng vấn hội họa của Nguiễn Ngu Í
 (tạp chí Bách khoa số  137/ 1961)

"...  ở quê tôi có một giống chim lạ, sắc trắng, dáng mỏng manh lắm, thường bay một mình trong đêm trắng ...  Tiếng hót hay vô cùng, không biết vì sao tôi IÊU nó, chỉ biết nó là nó bay ngang, cùng tiếng hót làm tôi xúc động. Bây giờ, tôi nghĩ : ' tôi muốn Nghệ thuật là một cái gì hết sức tự nhiên, như tiếng hót của con chim [có tên là] Nguyệt đó ...;  (...)  []

 theo NGÔ THẾ VINH 
( rfa- đài á châu tự do)




                                                            tranh nghiêu đề 
                                                             {chụp trên Internet)


tranh nghiêu đề 
(chụp trên Internet)

   tranh nghiêu đề 
(chụp trên Internet)

tranh nghiêu đề 
(chụp trên Internet)

tranh nghiêu đề
( chụp trên Internet)

họa sĩ nghiêu đế 
( ngồi hàng đầu bên phải i) 
 ( ảnh chụp trên Internet)

 nghiêu đề trình bày bìa truyện ngô thế vinh
bìa sách  thế phong do nghiêu đề trình bày
                                                               (đại ngã tái  bản, saigon 1970)

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

nhà văn Mỹ John Green : " tôi mới là kẽ ăn cắp văn MELODY TRUONG "- theo bản tin CNN (USA)



       nhà văn Mỹ JOHN GREEN:
       " TÔI MỚI  LÀ KẺ ĂN CẮP VĂN  MELODYTRUONG 
             theo bản tin  CNN

                                                                     
                                                                chân dung văn sĩ JOHN GREEN -  (ảnh:   Gage Skidmore) 
                                                                                       ( chụp lại trên Internet)


"  I'm in love with cities I' ve never been to and people I' ve never met" ( tạm dịch" Tôi  yêu thích những thành phố chưa từng đặt chân đến và những con người mà tôi chưa từng gặp mặt"         - MELODY TRUONG 

 bỗng nhiên được in trong PAPER TOWNS /của nhà văn Mỹ nỗi tiếng John Grren tự phát hiện, " tôi mới là kẻ ăn cắp văn Monique Truong" 

John Green trích bản quyền, chuyển trả Melody Truong (18 tuổi) với lời xin lỗi. 

 một cử chỉ thật cao thượng, rất sòng phẳng, về Copyright infringement của nhà văn vào hạng best- selling, có tác phẩm được dựng thành phim, The Fault in Our Stars, như John Green. 

MELODY TRUONG  đã biết câu nói của mình được in trong Paper Towns của nhả văn John Green - nhưng, chẳng tỏ ra bận tâm mấy. 
 Cô phát biểu : " Tôi chưa bao giờ nghĩ chuyện này sẽ xảy ra. Tôi luôn ngưỡng mộ John Green, như là một thần tượng ... "



HOA KỲ  -  " I' m in love with cities  I' ve never been to and people I've never met . " - (tạm dịch," Tôi yêu những thành phố chưa từng đặt chân đến và những con người [mà] tôi chưa từng gặp [mặt].")

Câu nói rất thơ này, bỗng nhiên trở thành đề tài khắp nơi trên Internet, theo bản tin CNN : ' Nó trở thành đề tải, vì, nó liên quan đên nhà văn nổi tiếng John Green. Nó trở thành đề tài, cũng vì câu nói này -  [bởi lẽ] không phải của ông - mà của một cô bé vừa tròn 18 tuổi, MELODY TRUONG.' 

John Green là nhà văn có sách vào hạng best- selling. Có tác phẩm được dựng thành phim, The Fault in Our Stars.

Cách đây vài ngày, [John Green] lên mạng Youtube-  thu thật là chưa từng viết câu, " I'm in love with cities I' ve never been to and people I' ve been met."   John Green đã nhận câu [văn] đó là của mình- vì nghĩ , ' mình chưa từng viết nó ra].  Nghĩ như thế, ông cho in poster có câu này- rồi đem bán.

" Khi tôi  [John Green] nhìn thấy câu này, tôi tin rằng đó là câu tôi viết trong tác phẩm Paper Towns." -  [đó là] lời John Green .

Theo bài viết trên CNN, " Mọi người cũng cũng nói rằng câu này đến vối tôi, từ tác phẩm Paper Towns.   Sự thật không phải như [vậy]." 

Câu nói này[ thật ra] nguyên thủy nằm trên mạng xã hội Tumblr từ năm 2009 - [là] của cô MELODY TRUONG - mà nay [cô] vừa tròn 18 tuổi. 

Trong đoạn video , thừa nhận lỗi lầm, Jogn Green nói, " ... đáng lẽ, thay vì  nhắm mắt vớ đại một câu nào đó là của mình viết ra- hay là Internet nói là mình viết ra - thì [đáng lẽ] tôi phải tìm hiểu tường tận trước đó." -  lời JOHN GREEN

Một mạng xã hội khác, Reddit - nới đã [phát hiện] câu nói trên là của MELODY TRUONG [đã viết] cách đây nhiều năm, " I' m in love with cities I' ve never been to and people I' ve never met." .

John Green đã nhận câu [văn] đó là của mình, vì, nghĩ ' mình chưa từng viết nó ra.'   Nghĩ như thế, ông cho in poster  có câu này - rồi đem bán.  " Khi tôi[ John Green] nhìn thấy câu nói này, tôi tin rằng đó là câu tôi [đã] viết trong tác phẩm của tôi, Paper Towns. "  - đó là lời của John Green .

 Theo bài viết trên CNN, " Mọi người cũng cứ nói rằng câu này đến từ tác phẩm Paper Towns. " -  [mà] ai cũng [tin] câu này là của John Green

Bây giờ thì ngược lại, Jogn Green cảm thấy rất giận,

  " [ấy là] nếu ai đó nói rằng cô bé MELODY TRUONG  [đã] ăn [cắp] câu nói của mình'." 

 [Và] John Green nói thẳng, " Tôi mới là kẻ ăn [cắp".

 Ngoài việc tự nhận mình ăn cắp, John Green còn sòng phẳng tính tiền bản quyền bản poster, để [chuyển] trả cho MELODY TRUONG. 

  (điều đáng nói là trong nhiều năm biết rằng' câu nói của mình' [MELODY TRUONG]-[thì] lại được gán cho nhà văn John Green. [Nhưng] cô bé MELODY TRUONG [lại] chẳng hề  tỏ ra bận tâm mấy.!"

Cô MELODY TRUONG là một fan trung [tín] của nhà văn John Green. 

Một người bạn của [MONIQUE TRUONG] dẫn lại lời của cô, rồi viết trên Internet, 

" Tôi [MELODY TRUONG] chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện này sẽ xảy ra.  Tôi luôn ngưỡng mộ John Green như là một thần tượng.  Tôi biết rằng: nếu điều này xảy ra cho tôi;  [hoặc] liên quan đên một người khác-   hoặc một công ty nào khác - [thì] sẽ chẳng có chuyện lớn nào xảy ra được.  Ông [John Green] là [một] ví dụ điển hình của con người tuyệt vời."  []

  Đ.B

      < nguồn:  " cảm ơn  bạn THU HIỀN,  chuyển cho TP "  qua mail   ( tháng 2- 2015)

Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2015

thơ điên nguiễn ngu í / bài viết : đỗ hồng ngọc ( việt nam)


    NGUIỄN NGU Í:  'cí jả kông chuiên' 
   hay 'một thi sĩ tài hoa bất đắc chí '
                                         bài viết  : đỗ hồng ngọc


                                     nguiễn ngu í [ i.e. nguyễn hữu ngư 1921- 1979]                                                                                (chụp lại trên Internet)

                                        sống và viết ... / nguiễn ngu í
                                               ( chụp  trên Internet)

Nhiều người biết đến ông như một nhà báo : Nguiễn Ngu Í  một " cí jả kông chuiên" ( ký giả không chuyên nghiệp) - theo danh thiếp , như ông tự nhận.  Với lọat bài phỏng vấn văn nghệ sĩ rất tài hoa, trên tạp chí Bách khoa. 

 Nhiều người biết đến ông, như một nhà giáo dạy văn, sử ở nhiều trường tư thục Sài gòn. Nhưng trước hết, ông là một nhà thơ, một người làm thơ đậc biệt,  hơn bất cứ một người làm thơ nào khác: thơ điên.

  Thơ ông là cuộc đời riêng ông.  Có khi là một tiếng thét uất hận, có khi là một tiếng lòng thổn thức, có khi là nỗi hờn căm - khi khác lại là những tiếng hát dịu dàng âu yếm, thiết tha, tùy lúc bài thơ được viết giữa các cơn điên, hay trong côn điên;  giữa những ngày tháng năm, nằm trong Bệnh viện Tâm thần Chợ quán hay Dưỡng trí viện Biên hoà.  Cũng viết về trăng, nhưng là trăng của ông - [ấy là] năm ông 19 tuổi, một đêm trong nhà thương diên Chợ quán :

                                  Ta sẽ đánh đầu ta
                                  Vào một Trăng bơ sữa
                                  Thì Trăng ơi, em sẽ ngã ngửa tan tành
                                  Rồi ta nuốt
                                  Mảnh của Trăng vào ruột
                                  Rồi tống ra
                                  Khỏi cơ thể ta mà .
                                                   (THƠ NGUIỄN NGU Í / VAN TRĂNG, 1940)

ông viết về cái màu trăng, màu của bệnh viện [tâm thần]  vẫn luôn luôn ám ảnh ông:

                                  Nhưng mà lạ quá, ôi là lạ
                                  Ngó phía nào đây, Trăng cũng theo
                                  Trăng phủ vây tôi. tôi sợ quá
                                  Làm sao trốn Trăng, hỡi người ôi !
                                       (THƠ NGUIỄN NGU Í /  TRĂNG, 1940)

Hết Chợ quán tới [Dưỡng trí viện] Biên hòa, hết vào rồi lại ra, giữa các đợt lên cơn như vậy; ông sống như một người mộng du, đi trên mặt đất, như đi trên tường cao, trên mái ngói nghiêng nghiêng, lảo đảo, lênh khênh, lãng đãng ... Ông thân thiết với tất cả các bác sĩ, nhân viên của Bệnh viện Tâm thần, cũa Dưỡng trí viện:

                                  Cũng tưởng một đi không trở lại
                                  Nào ngờ duyên nợ lại dằng dai
                                  Bỗng nhiên sực tỉnh năm trong 'khám' 
                                  Khám của lòng ai, của ai .
                                  (THƠ NGUIỄN NGU I / BÀI THƠ TÁI NGỘ DƯỠNG TRÌ VIỆN BIÊN HÒA, 1966)

Vậy, ông từ một người điên thứ thiệt, không phải là người giả điên buổi nhiễu nhương thường thấy -  nên ngay trong thời gian nằm ở Dưỡng trí viện Biên hòa, ông đã cùng những người đồng bệnh,  cho xuất bản một tập thơ THƠ ĐIÊN THỨ THIỆT. (Saigon, 1970.) - trong đó Bùi Giáng. ( cùng nhiều bạn điên khác của ông.)  Một tập thơ rất độc đáo, lạ lùng.  Trong một bài thơ, ông viết :

                                   Ta đi lang thang
                                   Ta nói tàng tàng
                                   Ta cười nghinh ngang
                                   Ta chửi đàng hoàng
                                  ( THƠ NGUIỄN NGU Í /  BÀI THƠ TỰ GIẾT, 1966) 

' Chửi đàng hoàng' , quả không phải là chuyện dễ --  nhưng với ông, thì ông làm được. Nhưng chửi ai? " Chửi cả thiên hạ, trong đó có mình" -- đó là cái tựa của một bài thơ khác của ông.  

Nhưng, tại sao điên ?  Dĩ nhiên, là một số tế bào thần kinh nào đó bị rối loạn, bị xáo trộn; nhưng điều đó không quan trọng.  Điều quan trọng là cái lòng ông, cái chí ông, cái tình ông, đối với  cõi đời, với con người, với quê hương, đất nước, với gia đình, bè bạn,  anh em.  Cái tình đó vĩ đại quá, bao la quá, nên không nhốt được trong những sợi giây thần kinh chật hẹp, bÌnh thường của một kiếp người.

Chẳng hạn, có lúc tỉnh táo; ông viết :

                                   Kiếp sau xin cứ làm người
                                   Còn bao nhiêu việc trên đời, còn bao ...
                                    ( THƠ NGUIỄN NGU Í / KIẾP SAU, 1942)

Ông làm câu đối cho cha mình  ông giáo Hoàn, [từng] tham gia  phong trào Đông kinh Nghĩa thục:

                                    Mắt mờ, đã thấy xiềng nô lệ
                                    Hồn đi, còn mơ gió tự do
                                      (THƠ NGUỄEN NGU Í/ THẦY, 1953)

rồi, khi ông dạy sử, ông viết :

                                     Ba trăm quyển sử to dày
                                     Cũng không sánh được một ngày tự do
                                        (THƠ NGUIỄN NGU Í / HỌC & HÀNH, 1955)

ông viết cho mẹ-  có lẽ đây là bài thơ viết về mẹ cảm động nhất của một người điên :

                                     Mẹ ơi, con má điên rồi
                                     Má còn trông đứng, đợi ngồi mà chi !
                                        (THƠ NGUIỄN NGU Í /  MẸ, 1950)

Năm 1960, trong chuyến về quê [để]  cải táng mộ song thân, [ông] đến Nước Nhĩ  - [rồi] nằm nghỉ dưới những tàn cây dứa đầy gai nhọn, bên cạnh đống gạch đổ vụn, ông viết một bài thơ, nhờ về những người bạn thuở thiếu thời, ở quê hương Núi Cú, Hòn Bà :

                                    Nằm đây mà ngó lên trời
                                    Lá cây dứa đã mấy đời đong đưa
                                    Nằm đây mà nhớ mơ hồ
                                    Những xanh tóc ấy, bây giờ về đâu ?...
                                              (THƠ NGUIỄN NGU Í ) 

Đó là lúc  vào tuổi 40- và khi ông  tới Ngãnh Tam tân, nơi quê ngoại  - [thì nơi đây], ông đã đặt sẵn ngôi mộ cho chính mình, ông cảm khái nhìn cửa biển xanh, núi biếc, với những hàng dương vi vút gió : 

                                    Em có đến... mà anh không đón tiếp
                                    Cát mịn này sẽ mơn trớn gót chân em
                                    Em có đến mà anh không đứng đợi
                                    Biển khơi này sẽ thỏ thẻ chuyện đời anh
                                           (THƠ NGUIỄN NGU Í )

Phải rồi, cái quê hương nhỏ bé đó của ông, quê hương Núi Cú, Hòn Bà ( nay : La-gi, tỉnh Bình thuận) - nơi  mà từ thuở 20, ông mang lý tưởng độc lập, tự do, gieo màu ánh sáng, ông không bao giờ quên - mà những người thân ở chốn heo hút đó[ cũng] chẳng bao giờ quên ông.  Có một bài thơ khác của ông, mà ,nhiều người cùng quê, đã mấy ai không nhớ :

                                     Nhè nhẹ sương bông ôm núi lịm
                                     Êm đềm cỏ đắm trong mơ
                                     Tiếng chuông đêm bỗng run lòng đá
                                     Ngó xuống trần ai, thấy mịt mờ
                                     (THƠ NGUIEN NGU Í / TỪ CHÙA NÚI CÚ NHÌN XUỐNG HÒN BÀ, 1964)

Ông và tôi có tình ruột rà: mẹ tôi và ông là 2 chị em con cô con cậu.  Có lần, ông nói :  hồi tôi mới sinh, ông đưa võng, đọc thơ cho tôi nghe. Có lẽ vì vậy, mà khi [tôi] lớn lên, được sống gần, tôi luôn luôn được ông sẻ chia những bài thơ, bài văn mới viết, cũng như báo tâm tình không dễ chia sẻ cùng ai . Nhiều bài thơ ông chép vội trên  mảnh giấy gói đồ, [hoặc] vỏ bao thuốc lá.  Nhiều đêm,  lên cơn [điên], ông đến đập cửa nhà tôi vào  lúc 2, 3 giờ sáng, rồi đọc thơ 'chửi cả thiên hạ'  cho tôi nghe.  Sau đó, ông tắm táp, ăn uống chút gì đó, rồi khệ nệ ôm một chồng sách ra đi.  Trời can cũng không nổi ?   Hỏi đi đâu, trả lời không biết. Lại có lần được nghe, ông nằm giữa xa lộ Biên hòa chờ cho xe Mỹ cán -  họ lại bắt ông , chở thẳng vào Dưỡng trí viện Biên hòa.  Một lần khác,  lại được chuyện ông đi bắt đom đóm, bọc trong khăn tay làm đèn, đi giữa giời giới nghiêm, trong rừng cao su.  Ông lại bị bắt, đưa vào bệnh viện  tâm thần]. Có lần, tôi đến Dưỡng trí viện Biên hòa, thấy ông ngủ say như chết, đưa mấy ngón chân Giao chỉ to bè ra ngoáy, xoáy vào nhau, như tìm hơi ấm -  tôi vẽ một bức ký họa-   xem rồi, ông rất thích, sau lại bỏ mất tiêu luôn.   

Có lần, tôi đưa ông vào Bệnh viện Chợ quán, người ta sốc điện cho ông, thì ông giựt đùng đùng như  con cá nằm trên thớt.   Sau đó, ông bất tỉnh, xụi lơ, tay chân quặt quẹo, sùi bọt mép.  Khi tỉnh dậy, ông lại làm những bài thơ quái dị, nhưng có bài rất hay. 

Đọc thơ ông mà thương cho kiếp tài hoa bất đắc chí. []
        
    ĐỔ HỒNG NGỌC

    (trích theo <Google. search/  nhà báo, thĩ sĩ Nguiễn Ngu Í ... >


        -----------
     vài hàng tiểu sử


- sinh ngày 20 tháng 4 năm 1921, qua đời ngày 19 tháng 2 năm 1979. Nguiễn Ngu Í là bút danh của  Nguyễn hữu Ngư. Ngoài ra còn nhiều bút danh khác: Tan Fong Hiệb -- Nghê bá Lí  -- Ngư Fi Lô Cố v.v...

- sinh ra tại làng Tam tân ( nay : xã Tân tiến, thị xã  La- gi, tỉnh Bình thuận./ Trung bộ.)
 Cha, Nguyễn hữu Hoàn, người Hà tĩnh, một nhà nho trong phong trào Đông kinh Nghĩa thục, bạn của Thái Phiên, Tăng bạt Hổ ...    Mẹ là Nghê thị Mỹ. 

- năm 1928, 7 tuổi, Nguyễn hữu Ngư phải xa gia đình, vào  Sài gòn.  Học trường Tiểu học Phú Lâm ( Chợ lớn).  Năm 1934- 38,  học trương Trung học Pétrus Ký.

- 1941, 20 tuổi, khi đang theo học trường Sư phạm, bị mắc bệnh tâm thần lân đầu, đưa vào nhà thương Chợ quán chữa trị.

-1942 khỏi bệnh, bỏ học, bắt đầu vào nghề văn, làm báo.

- từng cộng tác với báo Nam kỳ tuần báo ( chủ nhiệm: văn sĩ Hồ biểu Chánh) -- Thanh niên ( kỹ sư Huỳnh tấn Phát chủ nhiệm

- 1946 về lại Tam tân dạy học. lấy vợ vào ngày 26 tháng 9 năm 1949. Vợ, tên Nguyễn thị Thoại Dung, đôi khi có sáng tác, ký THOẠI NGUYÊN. 

-1852 cùng vợ vào Sài gòn, trở lại nghề dạy học và viết báo.

-1955, gia nhập Mặt trận Thống nhất Dân tộc, gồm: Cao đài, Hòa hảo, Bình xuyên  chống chính phủ  Ngô đình Diệm -- bị bắt, đưa vào trại chỉnh huấn Tân hiệp (Biên hòa.)

 - 1955 được trả tư do,  ông ủng hộ Trung lập chế / Hờ hữu Tường, viết báo Phương Đông.

-1957  biên tập viên tạp chí Bách khoa ( ban đầu Huỳnh văn  Lang làm chủ nhiệm sau chuyển qua chủ nhiệm Lê ngộ Châu. )

- 1977 vào Dưỡng trí viện Biên hoà ( nay: Bệnh viện Tâm thần trung ương.) 

- tháng 2/ 1979 qua đời. hài cốt được đưa về quê nhà.


      tác phẩm:


-Lịch sử Việt nam ( Nxb Tân Việt< Saigon  1956) --  Khi người chết có mặt ( truyện- Ngày xanh xb, Saigon 1962) --  Sống và viết ... ( Bách khoa xuất bản- viết về 12 nhà văn  đương đại) --  Hồ Thơm- Nguyễn Huệ- Quang Trung ( Saigon, 1967) -- Qê Hương ( Saigon, 1964) -- 
 Thơ điên ( Saigon, 1970) -- Hạnh phúc nơi chính bạn ( Saigon 1960) -- Có những bài thơ
( do các bác sĩ Dưỡng trí viện Biên hoà in , 1972) v.v ...                  theo WIKIPEDIA


Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

bùi xuân phái : " danh hoạ việt nam ngang tầm thế giới..." - WIKIPEDIA

   BÙI XUÂN PHÁI
   " DANH HOA VIỆT NAM NGANG TẦM THẾ GIỚI ..."
                                             theo  wikipedia 



                                      họa sĩ bùi xuân phái [1920- 1998]
                                                   (chụp lại trên Internet)


Bùi xuân Phái sinh ngày 1 tháng 9 năm 1920 , qua đời ngày 24 tháng 8 năm 1988 tại Hànội.  Là một danh họa, đăc biệt nổi tiếng với các tác phẩm vẽ về Phố cổ Hà nội . ( Phố Phái.)

- quê gốc thôn Kim hoàng, xã Vân canh, huyện Hoài đức, tỉnh Hà đông. ( nay Hà nội.)

- tốt nghiệp trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông dương, khóa 1941- 1946.

- 1945 , tham gia Kháng chiến toàn quốc.

- 1952  rời khu, hồi cư về Thành, (Hànội.) sống tại số nhà 87 phố Thuốc Bắc, cho đến khi qua đời.

- 20- 7 1954 , Hội nghị Genève ký kết, chia đôi đất nước,  ở lại Hà nội.

- 1956- 57,  dạy tại trường Mỹ thuật Hà nội -  tham gia phong trào Nhân văn giai phẩm, phải đi học tập cải tạo trong một xưởng mộc tại tỉnh Nam định. (Bắc bộ.) 

 Và, ban Giám hiệu trường đã đề nghị buộc ông phải tự lam đơn xin thôi giảng dạy tại trường Mỹ thuật Hànội. 

Mặc dầu  cuộc sống khó khăn, nhưng, với tình yêu nghệ thuật, khát khao tìm tòi, thể hiện cái đẹp ..., Bùi xuân Phái đã không ngưng sáng tạo -  ngay cả khi không thể có được vật liệu -  ông đã biết tận dụng từ những vỏ bao thuốc lá, giấy báo, [làm chất liệu để vẽ.]

- 1996 :  Giải thưởng HCM.                theo  WIKIPEDIA



                                                       tranh bùi xuân phái
                                                                            (chụp trên Internet)


                                                       tranh   bùi xuân phái
tranh  bùi xuân phái
tranh  bùi xuân phái  

tranh bùi xuân phái

tranh bùi xuân phái

tranh bùi xuân phái
 (chụp lại trên Internet)

tranh bùi xuân phái

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2015

CHÓE : TAY VẼ HÍ HỌA , CÓ MỘT KHÔNG HAI / bài viết: NGUYỄN CHINH ( Việt nam )

nguồn: http:// chinhhoiuc, blogspot.com


                   CHÓE : 
                   " TAY VẼ HÍ HỌA, CÓ MỘT KHÔNG HAI "
                                         bài viết: nguyễn chính


                                 họa sĩ CHÓE [ i. e Nguyễn hải Chí 1943-  2003]

"... Sự nghiệp của CHÓE kéo dài qua 2 giai đoạn: từ 1969  dưới thời Việt Nam Cộng hòa , và chấm dứt vào năm 2003 trong thời Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam . [Bởi, ] năm 2003, ông qua đời, vì biến dạng của bệnh đái tháo đường, sau một thời gian bị loà con mắt, đành phải bó tay " xếp cọ".  (...)

[Những bức] hí họa của CHÓE vẽ trong năm 1972, là những bức tranh lột tả tình hình xã hội tại miền Nam thời bấy giờ.  Dĩ nhiên, tranh hí họa, [thì] họa sĩ chỉ vẽ những mặt phê phán mà thôi. (...)

Năm 1973, diễn biến hiệp định Paris về Việt nam -
  4 bên tham dự : Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng Hòa, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa +  Mặt Trận Giải Phóng miền Nam, ký kết tại Paris ngày 27. 1. 1973. Đây là đề tài thời sự nóng bỏng [làm] đề tài cho họa sĩ CHOÉ vẽ hí họa. [ Hai người được giải Nobel Hòa bình là Lê đức Thọ [VNDCCH] và Henry Kissinger]  [Hợp chủng quốc Hoa Kỳ] - nhưng Lê đức Thọ [VNDCCH] từ chối không nhận giải.  Qua nét bút CHOÉ, Lê đức Thọ có 2 chiếc răng nanh cửa thật dài để [làm khí giới chống đỡ] trong  bàn thảo hiệp định. (Agreement.)    (...)


                          lê đức thọ  qua nét hí họa  CHÓE


                        henry kissinger qua nét hí họa CHÓE


                                                   lê đức thọ  và  henry kissinger
                                                         qua nét hí họa CHÓE

Những bức hí họa của CHÓE được các báo danh tiếng thế giới: The New Yowk Times, Newsveek... chọn đăng.  Sau được nhà xuất bản Glade Publications ân hành tại Mỹ, do công trình sưu tập của phóng viên chiến tranh Barry Hilton. (...)

Bà Nguyễn thị Kim Loan (vợ họa sĩ CHÓE) nói về người chồng quá cố, 

" ... Trước giải phóng, ông là quân nhân làm tại Bộ Tổng tham mưu (VNCH). Thời đó có luật cấm quân nhân làm báo , vì mê nghề làm báo, ông vẫn lén lút viết, vẽ. Và, năm 1971, ông bị bắt, ở tù được mấy tháng, thì, miền Nam được giải phóng, ông được trả tự do.  Sau 30- 4- 1975, ông làm cho báo Lao động, đâu đó được gần 1 năm, thì bị bắt, đưa đi học tập cải tạo. Thời gian đi học cải tạo quá dài, đến 9 năm .(1976- 1995). " 

  NGUYỄN CHÍNH
 trích lại theo T.Van & bạn hữu (usa)


                                 tranh CHÓE   
                                                     vẽ chân dung alfred nobel


                                                           tranh CHÓE 
                                              vẽ trước 1 năm qua đời - năm  2003.


   vài hàng tiểu sử.

Tên thật Nguyễn hải Chí. Sinh 11- 11- 1943 tại Cái Tàu thượng, Chợ Mới, tỉnh An giang. 
-  gia đình nghèo, phải nghỉ học từ lớp 2, đi kiếm sống từ năm lên  8.
-  năm 1960, bị can bộ CS ép lên núi hoạt động du kích, bỏ trốn, về Mỹ Tho, làm tại  phòng vẽ quảng cáo và học nghề vẽ tại đây.
 - năm 1964, đi quân dịch, sau được chuyển về bộ Tổng tham mưu Quân lực VNCH.
-  năm 1969 , được giải thường về truyện ngắn của nhật báo quân đội Tiền tuyến. Sau  chuyển qua tạp chí Diễn đàn.
-   chủ bút Viên Linh báo Diễn đàn ,  đặt bút danh  CHÓE,  cho Nguyễn hải Chí. 
-   trước năm 1975,  vẽ hí hoạ trên nhật báo Sóng thần (chủ nhiệm Nguyễn thị Thái) 
-   năm 1997, bị đột qụỵ, chân bị bại liệt, trước đó đã bị bệnh đái tháo đường. 
-  1998- 2001, sang Pháp điều trị, bệnh không thuyên giảm.
-   năm 2001, ông đi đứng khó khăn, mù mắt trái, mổ mắt phải; từ đó không thể vẽ, quay sang làm thơ, viết nhạc.
-  năm 2002 sang Hoa Kỳ điều trị.  Ngày 22- 2- 2003 bị ngộp thở, 10 ngày sau bị đột quỵ, đứt mạch má unão, qua đời lúc 4 giờ 30 sáng ngày  12- 3- 2003 tại Bệnh viên Fairfax
 ( Virginia).
 - lễ tang được cử hành tại Nhà thơ các Thánh Tử Đạo Arlington
 - xác được chuyển về Saigon, an táng tại Nghĩa trang Nhà Thờ Thánh Mẫu , huyện Định quán, tỉnh Đồng nai .                   < http:// chinhhoiuc. blogspot.com>